Lần đầu tiên gặp anh, tôi đã hiểu có điều gì đó thật không bình thường. Biết diễn đạt thế nào nhỉ. Tôi cảm thấy vui khi bên cạnh anh, song song đó một sự lo lắng cứ hiện diện làm tôi bần thần. Vì sao vậy?
Với anh, nó là mối tình đầu. Với nó, anh là mối tình cuối. Hai người đến với nhau thật nhẹ nhàng, những tưởng sẽ có kết cuộc tốt đẹp…
Nó
Lần đầu tiên gặp anh, tôi đã hiểu có điều gì đó thật không bình thường. Biết diễn đạt thế nào nhỉ. Tôi cảm thấy vui khi bên cạnh anh, song song đó một sự lo lắng cứ hiện diện làm tôi bần thần. Vì sao vậy? Thật sự tôi chưa hề biết yêu, chỉ ngộ nhận và đón lấy tình cảm từ người khác. Có người nghĩ rằng tôi chỉ biết “hưởng thụ” tình cảm mà không chịu “cật lực” vun đắp. Nhưng sao họ không hiểu cho tôi? Tôi tôn thờ tình đầu, nên bây giờ vẫn không quên được…Dù ai tuyệt đến mấy, tốt bụng và chân thành đến mấy, tôi vẫn có cảm giác lòng cứ gợn sóng lăn tăn. Yêu khác với sự rung động thế nào, không ai giải thích được…
Nhưng dù gì thì bây giờ tôi cũng đang nhớ anh khôn nguôi. Biết đâu đó là tình yêu, biết đâu sẽ có một kết cuộc đẹp như cầu vồng?
Anh
Em thật đặc biệt. Có thể cảm giác ấy chỉ có ở tôi. Nhưng biết bày tỏ thế nào nhỉ. Em có thích tôi không? Biết bao lần tự đặt câu hỏi, nhưng tôi tìm không ra câu trả lời. Em quá đỗi bí ẩn khiến tôi phải tìm hiểu, nhưng càng tìm hiểu càng bị một lỗ đen vây hãm. Liệu tôi đang yêu? Có thể. Bây giờ sao tôi buồn quá, buồn vì một cảm xúc không tên, và buồn vì em không biết tôi đang buồn…
Nó
Vậy là tôi và anh đến với nhau như một lẽ tự nhiên phải thế.
Những ngày đầu, tôi rất hạnh phúc. Tôi như sống trên thiên đường khi yêu thương và được yêu thương. Dư vị của tình yêu thật tuyệt. Con người ta vẫn có thể tồn tại trong mọi hoàn cảnh, chỉ cần sức mạnh của tình yêu. Liệu phải diễn đạt thế nào cho anh biết tôi yêu anh rất nhiều? Không cần biết anh thế nào, không cần biết mọi chuyện có kết quả tốt đẹp hay không, tôi vẫn lao vào thử thách. Tôi tin vào sự mách bảo của linh cảm. Anh là một chàng trai tốt. Anh mang cho tôi cảm giác bình yên. Trước giờ, những người khác đến với tôi một cách vồ vập. họ đề nghị khiếm nhã, để khi tôi từ chối rồi thì bỏ đi. Anh thì không. Tôi tin rằng anh sẽ chung thủy, và tôi, nếu như cảm xúc chỉ là sự ngộ nhận đi nữa, tôi vẫn nâng niu tình cảm anh đem lại. Và tôi tự hứa lòng mình: “Nếu tình yêu này không bền vững, tôi quyết định sẽ xem đây là mối tình cuối cùng”…
Anh
Em dạo này vô tình. Em làm tôi sinh nghi. Phải chăng em có người khác? Phải chăng em đa tình và không thật lòng? Em khiến tôi phải mệt mỏi và nhức đầu. Nhiều lúc những trận cãi vã vô cớ diễn ra, mà em là người phát pháo. Em muốn chấm dứt? Tôi lo mơ hồ về điều đó. Nhưng lý do là gì? Tôi không tin là em dễ dãi, và tôi cũng không biết mình có lỗi điều gì...
Nó
Biết giải thích thế nào cho anh hiểu? Sau bao chuyện tình cảm rối như tơ vò thì tôi ngày càng chìm sâu vào sự thất vọng khi anh không hiểu tâm trạng của tôi. Nhiều lần muốn tâm sự với anh nhưng tôi vẫn khựng lại. Liệu anh có chấp nhận không, khi tôi vinh dự là mối tình đầu của anh, còn anh lại là người thứ “n” trong tim tôi? Anh hoàn toàn không hiểu gì về tôi hết, và tôi thì càng đau khổ bởi bao chuyện. Tôi đã nói rồi, anh là điểm dừng của tôi. Nếu kết thúc rồi thì tôi sẽ không bao giờ còn có thể loạn nhịp ở bất kì ai khác. Anh có hiểu? Đôi lúc tôi tự nhận thức được rằng mình chưa đủ trưởng thành để nuôi dưỡng một tình yêu đích thực. Học tập, gia đình và bè bạn đã ngốn hết một nửa cuộc sống của tôi. Và cuộc sống thật không như truyện cổ tích.
Anh
Đối với tôi, em là tất cả. Nhưng điều đó đã lùi sâu vào quá khứ kể từ khi em nói tiếng chia tay. Không lý do, không giải thích. Tôi đã rất đau khổ và mất niềm tin vào tất cả khi tình đầu không thành. Vì sao? Tôi có lỗi gì? Nếu nói lỗi thì có thể đó là tôi đã yêu em quá nhiều để rồi bị phản bội. Một nỗi hận thù nhen nhóm, cháy bỏng và rát cả tim. Sao em lại không trân trọng một tình cảm chân thành, sao em lại đi kiếm tìm những hạnh phúc xa xôi không bao giờ đến? Trong khi tôi đau khổ thì em đang làm gì? Tôi tự cười mình. Đúng là một thằng ngốc. Và tôi quyết định...tìm kiếm mối tình khác. Đơn giản là vì, khi tình đầu không thành thì chẳng còn gì để phải e dè. Tại sao không mở rộng con tim để đón nhận yêu thương quanh ta? Em không đáng để tôi phải nghĩ ngợi
Nó
Tình đầu của anh cũng là tình cuối của tôi. Giờ đây tôi sống hết mình vì học tập, công việc và bè bạn. Chính vì quá có lỗi khi “đạp đổ” tình cảm trong sáng đầu tiên anh dành cho mà tôi quyết định sẽ tôn thờ mối tình cuối cùng. Tôi giữ trong tim, thỉnh thoảng đem ra lục lại. Anh nghĩ về tôi thế nào, tôi không quan tâm. Chỉ cần tôi cảm thấy hạnh phúc khi giữ lại một tình cảm vô giá anh ban tặng: Tình đầu. Thật ngọt ngào. Tình đầu và tình cuối. Hai khái niệm thật lạ, nhưng đều thật đẹp. Tôi không buồn, hoàn toàn không buồn. Bởi tôi biết thời điểm này không phải là lúc thích hợp để mở cửa con tim. Tôi vinh dự là mối tình đầu của anh, và anh sẽ hãnh diện khi là mối tình cuối của tôi. Thế thôi. Chúc anh hạnh phúc. Tôi thì sẽ mãi hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của anh.
Twinkle®
|










